60 năm chờ một người…Hoà bình đến rồi sao anh vẫn chưa trở về.
Có những cuộc chờ đợi chỉ kéo dài vài ngày, vài tháng. Nhưng cũng có những cuộc chờ đợi kéo dài cả một đời người.
Bà chờ ông từ ngày tiễn ông lên đường làm nhiệm vụ. Mùa xuân qua, hạ đến, rồi thu, đông… mái tóc xanh dần bạc trắng. Người ta bảo ông đã hy sinh, nhưng trong lòng bà vẫn luôn giữ một niềm hy vọng mong manh: biết đâu một ngày ông sẽ trở về.
Một chữ sai trong giấy báo tử đã trở thành tia hy vọng để bà chờ đợi suốt gần 60 năm. Không đi thêm bước nữa, không quên lời hẹn ước. Bà giữ trọn nghĩa tình với người chồng nơi chiến trường, cho đến khi tuổi già phủ kín mái đầu.
Rồi một ngày, sau gần sáu thập kỷ, gia đình nhận được tin tìm thấy hài cốt và những kỷ vật của ông. Chiếc bi đông cũ, cuốn sổ đã úa màu, những tấm ảnh mờ theo năm tháng… tất cả như thay lời ông rằng:
“Anh đã về rồi.”
Có lẽ, điều bà mong đợi không phải phép màu để ông còn sống, mà chỉ là được biết ông đang ở đâu, để đưa ông trở về với quê hương, với gia đình, với những người yêu thương đã đợi chờ quá lâu.
Tháng Bảy – tháng của lòng tri ân. Xin nghiêng mình trước sự hy sinh của các Anh hùng Liệt sĩ và cũng xin dành một sự kính trọng đặc biệt cho những người mẹ, người vợ Việt Nam đã lặng lẽ sống cả đời trong nỗi nhớ và niềm chờ đợi.
Có những người lính hy sinh vì Tổ quốc. Có những người ở lại hy sinh cả cuộc đời để giữ trọn một lời thề son sắt.
🇻🇳 Đời đời nhớ ơn các Anh hùng Liệt sĩ!

🌹 Tri ân những người đã hy sinh và những người đã dành cả cuộc đời để chờ đợi.