Có người từng hỏi:

“Bộ đội lương có cao không?”

Nhưng rất ít người hỏi:

“Để có đồng lương ấy, họ và gia đình đã phải hy sinh những gì?”

Khi các chú bộ đội có những phút giây rảnh rỗi, bình yên, đó cũng là lúc đất nước đang bình yên.

Còn khi các anh khoác ba lô lên đường, thức trắng giữa đêm, băng rừng, vượt biển, làm nhiệm vụ nơi biên cương, hải đảo hay lao vào vùng thiên tai, lũ lụt, thì ở phía sau luôn có những người thân đang lặng lẽ chờ đợi.

Có những bữa cơm thiếu một người.

Có những cái Tết chỉ nghe giọng nói qua điện thoại.

Có những đứa trẻ lớn lên với niềm tự hào có cha là bộ đội, nhưng cũng quen với những lần cha vắng nhà vì nhiệm vụ.

Có những người vợ, người mẹ học cách mạnh mẽ để người lính yên tâm làm tròn trách nhiệm với Tổ quốc.

Người lính không chỉ hy sinh tuổi trẻ, thời gian và sức lực.

Gia đình của họ cũng hy sinh những phút giây đoàn viên, chấp nhận những nỗi nhớ, những lo âu để đổi lấy sự bình yên cho hàng triệu gia đình khác.

Chúng ta có thể an tâm ngủ một giấc ngon, đưa con đến trường, đi làm, quây quần bên người thân… bởi ở đâu đó vẫn có những người lính đang ngày đêm canh giữ biên cương, biển đảo, bầu trời và sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Đừng chỉ nhìn vào đồng lương của người lính.

Hãy nhìn vào những điều họ đã đánh đổi.

Bởi có những giá trị không thể đo bằng tiền, mà được viết bằng trách nhiệm, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.

🌹 Xin tri ân những người lính và những gia đình đã lặng lẽ đứng phía sau họ.

Bởi sự bình yên của hôm nay luôn có bóng dáng của những người đang âm thầm gìn giữ. 🇻🇳❤️